Chương 78: Mấy phe hội tụ, thảm án ngoài thành.

[Dịch] Võ Đạo Thành Thánh: Bắt Đầu Thu Được Thiên Phú Long Cân Hổ Cốt

Ngốc Ngốc Thổ Đậu Ti

7.617 chữ

29-03-2026

Vương Uyên giẫm nát đầu Tư Đồ Minh, xác nhận lão đã chết hẳn.

Lúc ấy, luồng khí tức cuồng bạo nóng rực quanh người hắn mới nhanh chóng rút đi như thủy triều.

Đôi đồng tử đỏ vàng trở lại đen thẳm, cơ thể bành trướng cũng chậm rãi co về nguyên trạng, sắc đỏ và ánh vàng trên da dần tan biến.

Chỉ còn lại một màu tái nhợt bất thường cùng vô số vết mạch máu nứt vỡ li ti.

Luồng bạch khí nóng rực không còn phụt ra nữa.

Thay vào đó là cơn suy kiệt và đau đớn thấu tận xương tủy, ập tới như sóng dữ, nháy mắt đã nhấn chìm hắn.

“Phịch.”

Vương Uyên quỳ một gối xuống đất, miễn cưỡng chống người bằng hắc long thương, từng ngụm từng ngụm thở dốc. Mồ hôi từ trán tuôn xuống như thác, chớp mắt đã thấm ướt y sam.

Hắn cảm thấy từng tấc gân cốt trong cơ thể đều đang rên xiết.

Kinh mạch đau nhói như vừa bị lửa thiêu đốt, khí huyết hao hụt cực nặng, trước mắt từng cơn tối sầm.

Cái giá phải trả khi Nhiên Huyết Pháp tu đến viên mãn còn đáng sợ hơn hắn tưởng rất nhiều.

Đó không chỉ là sự suy yếu sau trận chiến, mà còn là sự tiêu hao và tổn thương nghiêm trọng đối với căn cơ.

Nếu không nhờ long cân hổ cốt đặt nền móng cho hắn một căn cơ siêu phàm, lại có hắc thái tuế nhục dùng để bù đắp về sau, thì võ giả tầm thường một khi thi triển pháp môn này,

cho dù thắng được, e rằng cũng cách phế bỏ chẳng còn bao xa.

“Phải… rời đi cho mau… xóa sạch dấu vết…”

Cố nén cơn choáng váng gần như ngất lịm cùng nỗi đau dữ dội khắp người, Vương Uyên nghiến răng, chật vật đứng dậy.

Hắn trước tiên nhanh chóng lục soát thi thể lạnh ngắt của Tư Đồ Minh, tìm ra một quyển bí tịch và một túi nhỏ.

Ngay cả những mảnh vải vụn có thể sót lại trong lúc giao chiến trước đó, trên đó dính máu của hắn, hắn cũng gom sạch không chừa thứ gì.

Sau đó, hắn lại lấy hóa cốt thủy ra, đổ lên thi thể Tư Đồ Minh và mảng lớn vết máu xung quanh.

Khói trắng hăng hắc lập tức bốc lên cuồn cuộn, kèm theo tiếng “xì xì” do da thịt tan chảy.

Làm xong hết thảy, Vương Uyên không dám nán lại dù chỉ một khắc.

Hắn thậm chí còn không kịp điều tức cẩn thận, chỉ vội nhận rõ phương hướng,

rồi lê đôi chân nặng trĩu, loạng choạng đi về phía ngoại thành hoang vắng, hoàn toàn ngược với hướng Nam phường tiểu viện.

Hắn không thể về nhà.

Lúc này, hắn đã suy yếu tới cực điểm, trên người lại nồng nặc mùi máu tanh, trạng thái tệ hại vô cùng.

Nếu cứ mạo muội trở về, lỡ dọc đường xảy ra biến cố,

hoặc bị Hoàng gia hay thế lực khác phát giác, vậy thì không chỉ hắn phải chết không nghi ngờ gì nữa, mà còn liên lụy cả người nhà.

Hắn cần một nơi tuyệt đối an toàn, không ai quấy nhiễu.

Sau đó dùng hắc thái tuế nhục nhanh chóng hồi phục chút nguyên khí, xóa sạch dấu vết trên người, rồi mới tính tiếp.

Ánh trăng vẫn lạnh lùng như cũ.

Giết Tư Đồ Minh, đồng nghĩa với việc giữa hắn và Hoàng gia, thậm chí có thể là cả quan phủ, đã không còn bất cứ đường xoay chuyển nào.

Con đường phía trước, chỉ còn lại máu và lửa.

Thế nhưng, trong đôi mắt Vương Uyên, sâu dưới tầng suy yếu và đau đớn ấy,

vẫn cháy lên ngọn lửa lạnh băng.

Đã không còn đường lui, vậy thì ta sẽ… giết mở một con đường máu!

.....

Nhưng ngay sau khi Vương Uyên rời đi chưa đầy bán trú hương,

“Vút! Vút vút!”

Mấy tiếng xé gió gần như vang lên cùng lúc.

Mấy bóng người khí tức hùng hậu, y phục khác nhau, như cú đêm lao vút từ nhiều hướng tới mép khu phế tích vừa trải qua một trận chém giết thảm liệt.

Người tới tổng cộng có bốn.

Dẫn đầu là một nam tử trung niên mặc cẩm bào hoa lệ, mặt trắng không râu, ánh mắt âm trầm nham hiểm.Khí tức quanh thân ông trầm ngưng, nhưng vẫn không giấu nổi một tia nôn nóng cùng sát ý, chính là gia chủ Hoàng gia, Hoàng Thừa Tông.

Sau khi nhận được tin Tư Đồ Minh đi suốt đêm chưa về, trong lòng ông sinh ra bất an, bèn đích thân dẫn người tới tiếp ứng.

Theo sát phía sau là một lão giả mặc kình trang đen, thân hình rắn chắc như sắt thép, hai bên thái dương gồ cao.

Lão chính là một trong những cung phụng nhập kình võ sư của Hoàng gia, biệt hiệu “Thiết Chưởng” Ngô Chấn.

Hai người còn lại thì không phải người của Hoàng gia.

Một người mặc trường bào màu chàm, tay cầm quạt xếp, dung mạo nho nhã nhưng ánh mắt sắc bén, là một văn sĩ trung niên.

Hắn là một vị quản sự nắm thực quyền của Cao gia, Cao Văn Viễn, bản thân cũng là cao thủ tam thứ hoán huyết đỉnh phong.

Người còn lại là một đại hán vóc người khôi vĩ, mặt đầy râu quai nón, sau lưng đeo một thanh khoát nhận trọng đao.

Gã là một vị trưởng lão của ngoại sự đường Diệp gia, Diệp Mãng, tu vi võ đạo cũng cực kỳ bất phàm.

Cao gia và Diệp gia đều có vô số tai mắt trong thành. Những động tĩnh khác thường gần đây của Hoàng gia cùng việc Tư Đồ Minh vào thành, từ lâu đã khiến hai nhà chú ý.

Đêm nay, nhận ra từ phía tây thành truyền tới khí huyết ba động khác thường cùng tiếng nổ vang mơ hồ.

Hai nhà không hẹn mà cùng phái người tới dò xét, vừa khéo đụng phải nhóm người Hoàng Thừa Tông đang chạy đến.

Bốn người vừa hạ xuống đất, đã ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc, gay mũi, cùng với... một thứ mùi quái dị như dược vật ăn mòn.

Ánh mắt bọn họ lập tức bị cảnh tượng kinh tâm động phách giữa trung tâm phế tích hút chặt lấy.

Khu phố cũ vốn đã đổ nát, lúc này trông như vừa bị một con cự thú càn quét.

Từng mảng tường gãy đổ bị san phẳng hoàn toàn, trên mặt đất chi chít những hố sâu cạn khác nhau cùng các vết nứt chằng chịt.

Gạch đá, gỗ đất không vỡ nát thì cũng in đầy dấu vết cháy sém đen kịt như từng bị nhiệt độ cao thiêu đốt.

Mà giữa mớ hỗn độn ấy, còn sót lại một vũng chất lỏng sền sệt màu đỏ sẫm đang bốc lên từng làn khói trắng cay nồng kèm tiếng “xì xì”, rồi nhanh chóng tan chảy.

Bên cạnh vung vãi vài mảnh vải có chất liệu đặc biệt chưa bị hóa sạch, cùng với...

Một ít vụn xương vỡ nát khiến người ta không đành lòng nhìn kỹ.

Dù hiệu lực của hóa cốt thủy vô cùng kinh người, nhưng thời gian còn ngắn, vẫn có thể mơ hồ nhận ra đó từng là hình dáng của một thi thể người.

Điều khiến sắc mặt cả bốn người đại biến hơn nữa chính là luồng khí huyết ba động cuồng bạo, nóng rực, tràn ngập ý hủy diệt còn sót lại trong không trung.

Tuy đang nhanh chóng tiêu tán, nhưng vẫn khiến những cao thủ như bọn họ phải kinh hãi đến tim đập thịt run!

“Đây là...”

Cao Văn Viễn dùng quạt xếp che miệng mũi, chân mày nhíu chặt, trong mắt đầy vẻ kinh hãi và cảnh giác.

“Thật là một trận chém giết thảm khốc!”

“Mức độ phá hoại thế này... e rằng đôi bên giao thủ đều đã chạm tới ngưỡng cửa của ‘kình lực’, thậm chí...”

Hắn chưa nói hết lời, nhưng ai cũng hiểu ý hắn muốn nói gì.

Sắc mặt Hoàng Thừa Tông xanh mét, trong lòng dâng lên một dự cảm cực kỳ chẳng lành.

Ông cố nén bất an, bước nhanh tới trước.

Bỏ mặc mùi hăng cay xộc thẳng vào mũi, ông chăm chú xem xét vũng tàn hài đang tan chảy cùng những dấu vết xung quanh.

Ánh mắt Hoàng Thừa Tông cuối cùng dừng lại trên mấy mảnh vải màu xanh có chất liệu đặc biệt, vẫn chưa bị hóa sạch.

Và cả một tấm lệnh bài kim loại tối màu nằm cạnh đống tàn hài, nửa vùi dưới đám gạch vụn, chỉ lộ ra một góc.

Hoàng Thừa Tông cúi người, đầu ngón tay run run gạt mấy viên gạch vụn ra, rồi nhặt tấm lệnh bài lên.

Lệnh bài vừa vào tay đã lạnh buốt, nặng trĩu.

Mặt trước khắc một chữ “Hình” bằng nét bút cứng cáp hữu lực, mặt sau là vân mây phức tạp cùng một chữ “Tư” cổ phác.“Đây là... kiểu lệnh bài của tổng bộ đầu hình danh ty phủ thành!”

Cao Văn Viễn mắt sáng như điện, thất thanh thốt lên.

Tay Hoàng Thừa Tông chợt run mạnh, suýt đánh rơi lệnh bài.

Ông lật mặt sau lệnh bài, liền thấy nơi mép cạnh có khắc hai chữ nhỏ li ti — “Tư Đồ”.

Tựa như một tiếng sét dữ dội nổ vang trong đầu ông!

“Tư... Đồ... Minh...”

Giọng Hoàng Thừa Tông khô khàn run rẩy, tràn đầy vẻ không dám tin.

“Tư Đồ Minh? ‘Quỷ Thủ Thần Phán’ Tư Đồ Minh?”

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!